Cuốn sách vượt lên chính mình

- Đã bao lần bạn có ý định bỏ cuộc khi gặp những khó khăn, trắc trở? Đã bao lần bạn muốn buông xuôi khi đối diện với những biến cố không may, những sai lầm, thất bại? Và bao lần bạn suýt bật khóc - không phải vì bạn lại đối mặt với thất bại thêm lần nữa mà bởi bạn đã chạm tay được cánh cửa của thành công? Đã bao lần những điều như thế đã xảy ra với bạn? Cuộc sống luôn là chính nó với tất cả những cơ hội, những may mắn và biến cố - không bao giờ là một hành trình hoàn toàn suôn sẻ như chúng ta mong đợi. Chúng ta phải có đủ bản lĩnh, ý chí và cả thông minh để có thể vượt qua những khó khăn, thử thách, để vượt lên chính mình và hướng đến những điều tốt đẹp, thành công. Trong cuốn sách này chúng tôi sẽ kể cho các bạn nghe những câu chuyện thú vị và xúc động về những con người rất đặc biệt, đây là những câu chuyện có thật nhưng có những tình tiết giống như trong chuyện cổ tích. Đó là những con người như sinh là để gặp khó khăn, nghịch cảnh, sai lầm. Nhưng bằng tất cả sức mạnh, nghị lực và niềm tin của mình, họ đã dũng cảm vượt lên tất cả để làm được những điều mà trước đó không ai tin là họ có thể làm được. Những khuyết tật bẩm sinh có thể sẽ là nỗi bất hạnh, mặc cảm theo ai đó suốt đời - nhưng sẽ khác đi rất nhiều đối với những người biết biến những điều không may đó thành một động lực mạnh mẽ, một ý chí cao độ để thực hiện những gì mình thích, hoàn thành ước mơ của mình. Có những sai lầm tưởng chừng sẽ nhấn chìm cả cuộc đời một người xuống vực thẳm tăm tối bỗng chốc biến thành một cơ hội mới mẻ, với những bài học, những kinh nghiệm vô giá khơi dậy sức mạnh tiềm ẩn cho họ. Không hề nản lòng - sau những thất bại và mỗi lần vấp ngã - họ lại đứng lên vững vàng hơn, mạnh mẽ hơn, tự tin hơn để cảm nhận và khám phá cuộc sống, tiếp tục thực hiện ước mơ và sẵn sàng đương đầu với những thử thách mới.

doc62 trang | Chia sẻ: oanh_nt | Lượt xem: 3241 | Lượt tải: 5download
Bạn đang xem trước 20 trang tài liệu Cuốn sách vượt lên chính mình, để xem tài liệu hoàn chỉnh bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên
Vượt lên chính mình Lời giới thiệu - Vượt lên chính mình 2 Lời giới thiệu - Vượt lên chính mình 2 Thất bại hôm nay chính là chìa khóa mở ra cánh cửa thành công của ngày mai. Steve Young TTO - Đã bao lần bạn có ý định bỏ cuộc khi gặp những khó khăn, trắc trở? Đã bao lần bạn muốn buông xuôi khi đối diện với những biến cố không may, những sai lầm, thất bại? Và bao lần bạn suýt bật khóc - không phải vì bạn lại đối mặt với thất bại thêm lần nữa mà bởi bạn đã chạm tay được cánh cửa của thành công? Đã bao lần những điều như thế đã xảy ra với bạn? Cuộc sống luôn là chính nó với tất cả những cơ hội, những may mắn và biến cố - không bao giờ là một hành trình hoàn toàn suôn sẻ như chúng ta mong đợi. Chúng ta phải có đủ bản lĩnh, ý chí và cả thông minh để có thể vượt qua những khó khăn, thử thách, để vượt lên chính mình và hướng đến những điều tốt đẹp, thành công. Trong cuốn sách này chúng tôi sẽ kể cho các bạn nghe những câu chuyện thú vị và xúc động về những con người rất đặc biệt, đây là những câu chuyện có thật nhưng có những tình tiết giống như trong chuyện cổ tích. Đó là những con người như sinh là để gặp khó khăn, nghịch cảnh, sai lầm. Nhưng bằng tất cả sức mạnh, nghị lực và niềm tin của mình, họ đã dũng cảm vượt lên tất cả để làm được những điều mà trước đó không ai tin là họ có thể làm được. Những khuyết tật bẩm sinh có thể sẽ là nỗi bất hạnh, mặc cảm theo ai đó suốt đời - nhưng sẽ khác đi rất nhiều đối với những người biết biến những điều không may đó thành một động lực mạnh mẽ, một ý chí cao độ để thực hiện những gì mình thích, hoàn thành ước mơ của mình. Có những sai lầm tưởng chừng sẽ nhấn chìm cả cuộc đời một người xuống vực thẳm tăm tối bỗng chốc biến thành một cơ hội mới mẻ, với những bài học, những kinh nghiệm vô giá khơi dậy sức mạnh tiềm ẩn cho họ. Không hề nản lòng - sau những thất bại và mỗi lần vấp ngã - họ lại đứng lên vững vàng hơn, mạnh mẽ hơn, tự tin hơn để cảm nhận và khám phá cuộc sống, tiếp tục thực hiện ước mơ và sẵn sàng đương đầu với những thử thách mới. Có thể bạn sẽ bắt gặp tâm trạng hay hoàn cảnh của chính mình qua một tình huống nào đó trong các câu chuyện, để rồi từ đó rút ra những kinh nghiệm và bài học quý giá. Bạn cũng sẽ tìm thấy những điều khích lệ, động viên tinh thần qua từng trang sách, giúp bạn thêm sức mạnh vượt mọi khó khăn. Chúng ta không thể biết trước được điều gì sẽ xảy đến với mình vào ngày mai, trong tương lai, do vậy, hãy chuẩn bị bản lĩnh ngay từ hôm nay. Hai tập sách Vượt lên chính mình của Steve Young sẽ không chỉ ra cho bạn con đường nào là ngắn nhất để đi đến thành công, mà giúp chúng ta hiểu thất bại không phải là dấu chấm hết cho tất cả. Mỗi thất bại xảy ra chính là một lần cuộc sống muốn thử thách nghị lực và ý chí con người. Trong những lúc khó khăn nhất, bạn hãy tin rằng mọi việc dù tốt hay xấu thì tất cả đều ẩn chứa trong đó một điều may mắn. Niềm tin và cách nhìn đó sẽ cho bạn một thái độ sống tích cực trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Nguồn: Vượt lên chính mình 2 - First News và NXB Tổng hợp TP.HCM Gabriel Ruelas Gabriel Ruelas “Được sống đã là một điều hạnh phúc.” TTO - Gabriel Ruelas thừa nhận mình đã đạt được mọi mục tiêu. Anh đã đánh bại Jesse James Leija - đương kim vô địch quyền Anh hạng lông (hạng cân 53,5 - 57kg), và đoạt đai vô địch Hội đồng Quyền Anh Thế giới. Hiện anh đã lập gia đình, có cuộc sống tương đối thoải mái, và có nhiều fan hâm mộ. Thế nhưng, mấy ai biết Gabriel xuất thân từ một gia đình nghèo khổ ở Mexico, nơi mà trẻ em phải bắt đầu làm quen với công việc ngay khi mới chập chững biết đi. Những phương tiện vật chất như điện, điện thoại, tivi, giày dép... trở nên xa xỉ đối với cư dân ở đây, và những thứ đó chỉ tồn tại trong giấc mơ của họ. Ngay cả sau khi Gabriel và em trai Rafael vượt biên trái phép sang Mỹ, cuộc sống của họ vẫn chẳng khá hơn là mấy. Cho đến khi một tai nạn gãy xương khuỷu tay - một bước ngoặt tưởng chừng chấm dứt sự nghiệp quyền Anh của Gabriel - đã trở thành động lực mạnh mẽ góp phần giúp anh trở thành nhà vô địch thế giới. Đời sống ở Mỹ tuy khá chật vật, nhưng vẫn khác xa so với Mexico. Ở Yerba Buena, tôi không có giày cũng chẳng có vớ để mang và những đứa trẻ khoảng 5 - 6 tuổi đã phải làm việc. Mỗi ngày tôi phải dậy từ lúc 4 hoặc 5 giờ sáng để đưa đàn gia súc của gia đình, gồm lừa và ngựa đi uống nước trước khi đến trường. Nơi chúng tôi ở cao hơn mực nước biển 3.048 mét, thế nên vào mùa đông, buổi sáng thường rất lạnh. Những ngón chân của tôi luôn tê cóng và tưởng chừng muốn gãy lìa khi đang ở ngoài đồng, vì vậy ước ao lớn nhất của tôi lúc bấy giờ là có được đôi giày để mang. Hầu hết cuộc sống của người dân Mỹ La-tinh đều rất khó khăn, nhưng có lẽ tồi tệ hơn cả là ở Yerba Buena. Người dân nơi đây luôn sống trong cảnh mù tịt thông tin bởi họ không có tivi, radio hay thậm chí là sách báo. Vì vậy, những đứa trẻ chừng 14 - 15 tuổi đã sớm lập gia đình. Mọi người ở Yerba Buena hầu như chỉ có một mơ ước duy nhất là tìm được một công việc. Đơn giản chỉ vậy thôi mà cũng vô cùng khó khăn. Năm lên bảy tuổi, tôi cùng em trai là Rafael tìm đường sang Mỹ, còn cha mẹ vẫn ở lại Mexico. Trong suốt 8 năm sau đó tôi chưa một lần gặp lại cha mẹ. Ngay cả một tấm hình của họ tôi cũng không có. Vì vậy chẳng bao lâu sau tôi gần như quên luôn gương mặt của cha mẹ. Vào ban đêm, trước khi đi ngủ tôi thường cầu nguyện sao cho tôi không quên khuôn mặt của họ. Anh em tôi dành dụm được ít tiền, rồi mua một cái máy chụp ảnh và gởi về cho cha mẹ, để họ có thể chụp hình gởi sang đây cho chúng tôi. Có thế chúng tôi mới nhớ. Lần đầu tiên đặt chân lên đất Mỹ, mọi thứ đều lạ lẫm. Đặc biệt là khi thấy trẻ con ở đây sau giờ học được chơi đùa thỏa thích chứ không phải làm lụng vất vả như chúng tôi. Tôi đã gặp rất nhiều khó khăn khi hòa nhập với họ. Bởi ở Mexico, công việc luôn được ưu tiên hàng đầu, việc học tập bị đẩy xuống hàng thứ yếu. Sau giờ học chúng tôi thậm chí còn nhiều việc để làm hơn. Chắc chắn tôi sẽ không quay lại với lối sống trước đây, thế nhưng nó đã hình thành trong tôi tính kỷ luật, giữ cho tôi khỏi làm những điều xằng bậy. Và nếp sống đó đã tạo ra tôi ngày hôm nay. Chắc chắn nó cũng giúp tôi tránh xa rượu và ma túy. Sau cùng thì chúng tôi đến ở chung với chị ruột. Chúng tôi chưa gặp lại các anh chị em khác trong gia đình, những người đã sang đây trước chúng tôi. Tôi hơi lo lắng khi ở gần họ. Tôi sợ mình sẽ làm điều gì đó không đúng rồi họ sẽ gởi trả tôi về Mexico. Chị tôi chật vật với tiền nhà hàng tháng. Vì vậy tôi cùng đứa em trai tự kiếm tiền để mua quần áo mặc. Hàng ngày chúng tôi đến gõ cửa từng nhà để bán kẹo nên mới có biệt danh “mấy thằng nhóc bán kẹo”. Tôi không có khiếu bán hàng nhưng Rafael lại là người bán hàng rất tuyệt nên chúng tôi vẫn có thể kiếm được một ít tiền để tiêu xài. Thật may mắn khi có một đứa em trai giỏi giang trong mọi lĩnh vực như vậy. Ở trường, nó là một học sinh xuất sắc. Nó chọn lớp khó để được tốt nghiệp sớm, còn tôi chọn lớp dễ hơn nên tốt nghiệp cũng muộn hơn. Tôi rất yêu em trai của mình. Trong hoàn cảnh vô vàn khó khăn đó, ở tuổi 12 cậu em trai tôi có thể xoay xở đủ tiền nuôi sống bản thân, chị tôi, và cả tôi nữa. Nó làm ra tiền bằng mười đứa trẻ khác cộng lại, cho cùng một công việc. Trước khi gặp huấn luyện viên Joe và Dan Goosen, tôi hầu như là một kẻ thất bại từ chuyện học hành cho đến chuyện tìm việc làm, thậm chí trong cả cách sử dụng tiếng Anh để giao tiếp. Tôi trải qua những kỳ nghỉ hè không có việc làm. Các cửa hàng McDonald’s chẳng ai chịu thuê tôi. Một thầy giáo đã nói với tôi rằng, tôi chỉ có thể tìm được công việc trong tiệm rửa xe mà thôi. Nhưng tiệm rửa xe cũng chẳng thèm nhận tôi. Tôi đã gửi đi rất nhiều hồ sơ xin việc, nhưng cũng chẳng có kết quả gì. Vì vậy mọi người gọi tôi là thằng vô tích sự. Họ hay lặp đi lặp lại câu nói: “Mày chẳng thể làm được...” rất nhiều lần. Nghe mãi, tôi bắt đầu tin đó là sự thật. Và tôi cảm thấy giận bản thân mình, thậm chí đã nghĩ đến việc tự sát một đôi lần. Tôi tự hỏi mình có nên tiếp tục sống trên đời này nữa không? Vào ngày lễ tốt nghiệp cấp II, tôi không có lấy một đồng xu để mua một bộ quần áo cho tươm tất. Vì thế tôi nói dối là mình bị nhức đầu nên không thể tham dự buổi lễ, đồng thời cũng dặn chị gái đừng mua quà cho mình vì tôi biết chị không có tiền. Tôi thấy mình thật giống kẻ ăn mày và ao ước một thầy cô nào đó nhận ra sự thể và tặng cho tôi một bộ quần áo. Cuộc sống của tôi về sau đã bị ảnh hưởng rất lớn bởi sự kiện này. Mãi cho đến giờ, tôi vẫn không biết cái bằng tốt nghiệp của tôi hình dạng ra sao nữa. Môn quyền Anh đã chiếm hết sự quan tâm của tôi, tôi thực sự bị nó cuốn hút và lao vào luyện tập. Tôi đăng ký tham dự nhiều trận đấu của dân nghiệp dư và giành hầu hết mọi chiến thắng. Không còn ai chỉ trích tôi nữa, mọi người bắt đầu quay sang ủng hộ tôi, điều này giúp tôi củng cố niềm tin vào bản thân mình. Rõ ràng, quyền Anh không chỉ đem đến cho tôi sự tự tin, mà còn làm cho người khác tin vào tôi nữa. Khi thượng đài, tôi nhận được sự cổ vũ nhiệt tình của mọi người. Càng ngày quyền Anh càng giúp tôi lấy lại niềm tin trong cuộc sống. Một số người bà con bắt đầu đến võ đài xem tôi thi đấu. Tuy vậy, tôi vẫn không dám mơ đến sự nổi tiếng hoặc được lọt vào danh sách 10 võ sĩ hàng đầu. Nhưng huấn luyện viên của tôi rất tự tin khi nói rằng một ngày nào đó, tôi sẽ đến thi đấu tại võ đài Reseda Country Club. Tôi không dám tin là sự thật trước một vinh dự quá lớn như thế. Nhưng thật không ngờ, trong sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp của mình, tôi đã thi đấu tại đây trên 20 trận. Trận thua đầu tiên trong giải thi đấu nhà nghề quả là một cú sốc đối với tôi. Khi đó tôi mới 19 tuổi và mọi người đang rất kỳ vọng vào tôi. Đối thủ hôm đó là một đương kim vô địch. Chúng tôi ghì sát nhau, lúc tưởng chừng mình sắp thắng cuộc bỗng hắn kẹp tay tôi và xoắn mạnh. Khuỷu tay tôi tưởng chừng bị gãy rời ra, tôi gần như ngất đi vì đau. Nhận thấy tôi không thể tiếp tục cuộc thi nên trọng tài cho trận đấu kết thúc. Tôi được đưa đến bệnh viện, bác sĩ khoan vào chỗ xương gãy của tôi và vặn vào đó ba cây đinh vít. Và ông bảo tôi phải nghỉ ngơi ít nhất trong sáu tháng. Sau một thời gian, hai trong ba con vít bị gãy, vì vậy tôi phải mổ lại và thay vào đó ba con vít mới. Bác sĩ còn lấy đi một mảnh xương hông để ghép vào chỗ bị gãy đó. Cánh tay của tôi bị thu ngắn lại khoảng 7,5 cm so với trước đây. Các bác sĩ bảo tôi không thể tiếp tục thi đấu được nữa, và nếu may mắn thì tôi chỉ có thể cử động tay trong những sinh hoạt bình thường. Cũng trong khoảng thời gian này, tôi đã được gặp cô ấy, người sau này trở thành vợ tôi. Mặc dù không yêu thích quyền Anh, nhưng nàng vẫn khuyến khích tôi không nên đầu hàng, bởi sau chuyện đó trong đầu tôi bắt đầu nhem nhóm ý nghĩ sẽ quay về Mexico giúp đỡ cha mẹ việc đồng áng. Nhưng đâu đó trong tôi, một tiếng vọng thiêng liêng khuyên tôi không nên bỏ cuộc và hãy kiên nhẫn. Khi bác sĩ tháo bột, tuy cánh tay tôi không thể duỗi thẳng ra, nhưng tôi vẫn có thể đấm được. Họ bảo rằng tôi không thể lấy lại phong độ như trước nữa, và cơ hội giành đai vô địch là vô cùng khó. Tôi bắt đầu tập luyện lại và sắp sửa học được một điều kỳ diệu khó tin. Cú gãy tay đó lại làm cho tôi trở thành một tay đấm giỏi hơn. Tôi trở thành một đối thủ thông minh hơn, và biết kiên nhẫn hơn. Tôi không thể chỉ biết càu nhàu và sống cho qua ngày được. Tôi phải học cách đấm. Tôi đã lấy lại sự tự tin như trước đây. Một số người có tính tự tin bẩm sinh. Một số khác chỉ cần chứng tỏ một lần. Còn tôi buộc phải học đi học lại để có sự tự tin. Lần đầu tiên thi đấu trở lại sau tai nạn, tôi thực sự cảm thấy lo lắng. Nhưng khi trọng tài thổi còi bắt đầu trận đấu, tôi dường như quên hẳn cánh tay bị gãy. Trận đấu khá khốc liệt này được phát trên truyền hình khắp cả nước. Tôi đã chứng tỏ cho mọi người, và quan trọng hơn là chứng tỏ cho bản thân mình thấy rằng: tôi không những có thể tiếp tục thi đấu, mà còn có thể chiến thắng. Giờ đây nếu có thua thêm một trận nữa, tôi cũng sẽ chẳng bận tâm vì điều đó bởi nó chỉ làm cho tôi mạnh mẽ hơn thôi. Và cho dù có xảy ra điều tồi tệ gì đi chăng nữa, tôi vẫn sẽ gượng dậy và tiếp tục. Thậm chí nếu có thua cả trận tranh đai vô địch thế giới lần đầu tiên, tôi cũng không bỏ cuộc mà qua đó tôi sẽ rút thêm kinh nghiệm cho mình đồng thời tìm ra những điều kiện cần thiết để trở thành nhà vô địch thế giới. Tất cả những chuyện đã xảy như một phép lạ đối với tôi. Trước đây, tôi chưa bao giờ dám mơ đến một bộ quần áo tươm tất để mặc và có đủ cơm ăn để ăn mỗi ngày. Nhưng khi đến với quyền Anh, tôi như được lột xác và bộc lộ hết khả năng của mình. Cuối cùng, tôi đã giành được đai vô địch thế giới và có một cuộc sống ổn định, đàng hoàng. Và quan trọng hơn hết, sau tất cả những thử thách, tôi đã được nhận món quà ý nghĩa nhất mà cuộc sống trao tặng, đó là sự tự tin. Trong mỗi khó khăn đều ẩn chứa một cơ hội. Albert Einstein Nên coi những thất bại trong quá khứ là động cơ để hành động, chứ không phải lấy đó làm lý do để bỏ cuộc. Charles J. Given Điều tôi quan tâm không phải là bạn đã thắng hay thua, mà là bạn có sẵn sàng đón nhận thất bại hay không. Abraham Lincohn Nếu bạn không đủ sức để chịu thua, bạn cũng sẽ không đủ sức để chiến thắng. Walter Reuther Nguồn: Vượt lên chính mình 2 - First News và NXB Tổng hợp TP.HCM Tony Curtis Tony Curtis “Những nỗ lực hết mìnhcủa bạn là ánh hào quang đẹp nhất.” Audrey Manley TTO - Tony Curtis là một trong những diễn viên điện ảnh huyền thoại đã làm cả thế giới mê hoặc qua nhiều vai diễn: phù thủy trong Houdini, Albert DeSalvo trong Boston Strangler, ngôi sao của gánh xiếc trong Trapeze, kẻ nịnh hót ở tòa soạn trong Sweet Smell of Success, và một vai diễn được đề cử giải Oscar trong phim The Defiant Ones... Ông vươn lên hàng ngôi sao khi đóng chung với Jack Lemmon và Marilyn Monroe trong bộ phim hài Some Like It Hot của đạo diễn Billy Wilder. Sự xuất hiện của Tony Curtis trong các bộ phim Operation Petticoat, Spartacus, The Great Impostor và The Outsider đã tạo cho ông một vị trí vững chắc trong làng điện ảnh mọi thời đại. Trong cuộc đời  mình, Tony Curtis không ít lần rơi vào những hoàn cảnh oái oăm nhưng với thái độ sống tích cực, ông đã là người chiến thắng. Tôi không thể xác định được nguyên nhân cụ thể nào làm thay đổi cuộc đời mình. Đơn giản vì cuộc sống của tôi có quá nhiều biến cố. Thuở bé, bất kỳ đứa trẻ nào cũng phải tuân theo sự chỉ dạy của người lớn. Trẻ con không được tự do đi chơi và làm những gì chúng thích. Bạn cũng có thể bị phân biệt đối xử hoặc trở thành đối tượng để người lớn trút giận hoặc bị la mắng bởi bạn không bằng những đứa trẻ khác. Nhưng tôi không để tâm đến điều đó, tôi chỉ quan tâm đến những gì thật sự cần cho cuộc sống của mình và ra sức thực hiện nó. Vì vậy mà lúc nhỏ người ta hay cho tôi là đứa trẻ vô tích sự - bởi họ không sai khiến gì được tôi. Tôi là một đứa trẻ Do Thái lớn lên tại thành phố New York, nơi có xu hướng “bài Do Thái” khá gay gắt. Ở đây người Do Thái bị đối xử như nô lệ, họ chẳng có giá trị gì, cứ như cộng đồng và tôn giáo của họ không xứng đáng có mặt trên hành tinh xinh đẹp này. Nếu tôi tỏ thái độ tức giận với những người đã đối xử tệ với mình, có lẽ cuộc đời tôi sẽ mãi đắm chìm trong sự thù hận. May mắn là tôi nhìn sự việc khá thoáng. Tôi cho rằng được sống đã là một niềm hạnh phúc, và tôi luôn mang theo trong suốt cuộc đời mình quan điểm tích cực này. Tôi không được học hành một cách bài bản. Tôi gia nhập Hải quân khi mới học xong năm đầu tiên của bậc trung học. Vào quân đội, tôi tiếp tục học và đến khi giải ngũ, tôi đã được cấp bằng chứng nhận học xong trung học. Điều đó có nghĩa là tôi có quyền nộp đơn vào một trường đào tạo diễn viên. Nhưng tôi quyết định tự học ở nhà. Tôi đã thành thạo sáu thứ tiếng, làm họa sĩ, nhà văn, diễn viên, nhà thơ. Tôi đi sâu nghiên cứu vào những lĩnh vực này và đạt tới chuẩn mực mà giới chuyên môn yêu cầu. Nếu không làm được như vậy, tôi sẽ thất vọng với chính mình. Khi làm việc tôi luôn hướng suy nghĩ và hành động theo chiều hướng tích cực nhất. Mỗi khi ý nghĩ tiêu cực xuất hiện trong đầu, tôi sẽ ngưng làm việc cho đến khi nào tìm ra được nguyên nhân và cách thức thay đổi chúng. Tôi không còn nhớ đến những vai diễn tôi không được giao bởi một lý do nào đó, chẳng hạn như lúc đó tôi đang bận làm một việc khác, bản thân tôi không phù hợp với vai diễn ấy, thù lao không hợp lý hoặc tôi đã không ở đúng nơi vào đúng lúc cần thiết. Tôi không để mình phải khó chịu khi mất một vai diễn ưng ý bởi tôi hiểu rằng tôi đã từng được đảm trách những vai mà rất nhiều diễn viên khác mơ ước nhưng không có được. Tôi thấy mình dường như chưa từng mắc sai lầm bao giờ bởi mọi việc tôi làm đều diễn ra như ý muốn. Nếu chưa chuẩn bị tốt, tôi sẽ không làm. Điều này có nghĩa là tôi chỉ nhận thực hiện những gì tôi chắc chắn nằm trong khả năng của mình.  Chúng ta không thể cứ mãi sống trong khổ đau và sự oán hận. Như thế chẳng khác nào sống dưới ách thống trị hà khắc của Hitler hay trong một xã hội mà bạn không có quyền bày tỏ suy nghĩ của mình. Sống trong một xã hội tự do, bạn sẽ không phải chịu sự ức hiếp của người khác, ngay cả khi đó là những người thân trong gia đình. Ngày nay, cuộc sống thường ngày của trẻ con được tự do hơn bởi người ta có xu hướng không can thiệp những chuyện riêng tư của chúng nữa. Hãy giúp con trẻ nhận ra vấn đề khi chúng mắc sai lầm, tránh gây áp lực, nên khuyến khích và tạo cơ hội cho chúng bày tỏ suy nghĩ một cách chân thành. Qua cách cư xử của chúng ta, trẻ con sẽ hiểu được cuộc sống này tốt đẹp biết dường nào. Nếu bạn thực sự làm hết khả năng của mình trong mỗi công việc,  sống trọn vẹn với từng ngày, thì kế hoạch lâu dài của bạn tự nó sẽ hoàn tất từng bước một, giúp bạn đạt được mục tiêu sau cùng. Nguồn: Vượt lên chính mình 2 - First News và NXB Tổng hợp TP.HCM Chris Crutcher Chris Crutcher “Thành công vĩ đại nhất chính là những trải nghiệm giúp tôi khám phá thế giới.” Bác sĩ TTO - Chris Crutcher không chỉ là nhà viết kịch bản phim, mà ông còn là một tiểu thuyết gia hiện thực với những tiểu thuyết nổi tiếng như Running Loose, The Crazy Horse Electric Game và Stotan!... Cuốn Staying Fat for Sarah Byrnes đã được tờ School Library Journal đánh giá là “Tuyệt tác của một tiểu thuyết gia có tác phẩm đoạt giải”. Thất bại của Chris Crutcher trong công việc giảng dạy đã mở ra con đường để ông trở thành tác giả sáu lần đoạt giải thưởng của Hiệp hội Thư viện Hoa Kỳ (American Library Award - ALA). Thời đi học, tôi là một học sinh kém. Vì vậy tôi rất “chịu khó” lục tìm lại sách giáo khoa của anh trai tôi, bởi hầu hết chúng đều có những bản viết tay tóm tắt nội dung sách của anh ấy. Tôi thường sao chép lại, và đôi khi còn chép sai chính tả một vài chỗ. Tôi không thể ngồi học bài một cách tập trung được lâu. Khi cần, tôi cũng có thể cố gắng thêm chút ít, nhưng cũng chỉ đạt đến điểm C là hết mức. Hồi còn học trung học, có lần tôi được phân công đọc cuốn To Kill A Mockingbird. Tuy là sách mới được phát hành nhưng anh trai tôi đã đọc nó và viết ghi chú vào trang cuối. Tôi copy lại. Cuốn sách kế tiếp tôi được giao đọc là The Scarlet Letter. Và bài kiểm tra lần này thật tồi tệ. Dù không thường đọc sách và cũng không chăm chỉ học tập, nhưng tôi vẫn có ý nghĩ một ngày nào đó mình sẽ trở thành nhà văn. Mỗi lần tôi vi phạm nội quy học tập, thầy cô phạt tôi phải viết bài văn khoảng 500 từ. Không ai không thể buộc tôi bỏ ra hơn 15 phút để làm một bài tập, nhưng tôi có thể thức trắng đêm để viết một cái gì đó làm cho thầy cô và các bạn trong lớp cười đến vỡ bụng. Điểm A duy nhất tôi đạt được là ở môn tâm lý trẻ em và trẻ vị thành niên. Mặc dù sức học của tôi không khá, nhưng bù lại tôi có trí tưởng tượng phong phú. Tôi không cần đọc hết cuốn sách mà chỉ cần đọc qua những tiêu đề trong sách là có thể tưởng tượng ra phần nội dung chi tiết, sau đó điền vào phần trả lời trong các bài kiểm tra, đủ để kiếm điểm C. Rồi tôi cũng tốt nghiệp được đại học, với tấm bằng cử nhân tâm lý và xã hội học. Thời đó bằng cấp này ít được coi trọng, nó chỉ đủ để tôi được nhận vào làm công nhân đổ bê tông cầu đường ở Dallas, bang Texas với mức lương 2,13 đô la một giờ. Sau đó tôi quay lại học tiếp để lấy chứng c