Đề tài Các nghiên cứu điển hình của trường phái Hiện đại hóa phục hưng (trường phái Hiện đại hóa mới)

Vào cuối năm 1970, khi sức nóng của những lời chỉ trích của trường hiện đại hóa đã lắng xuống, có một sự phục hưng của nghiên cứu hiện đại hoá. Giống như trường phái HĐH cổ điển, HĐH mới tập trung nghiên cứu về sự phát triển của các nước thế giới thứ ba. Sự phân tích về trường phái học này là ở mức độ truyền thống, và mục đích chính của họ là nhằm giải thích sự phát triển xảy ra chủ yếu, xuyên suốt bên trong những nhân tố như là văn hoá – xã hội. Trường phái học cổ điển làm nền móng cho trường phái mới, sự đan xen giữa truyền thống và hiện đại. Về cơ bản, chúng sẽ chia sẻ sự giống nhau về từng phần của trường phái mới (có liên hệ với các nước ở phương Tây), đó là khái quát về lợi ích của các nước thế giới thứ 3. Tuy nhiên, có nhiều điểm khác nhau giữa trường phái cổ điển và trường phái mới. Các thành viên của trường phái mới đã bắt đầu tìm hiểu. Một mặt, họ quay trở lại lợi dụng những nhà phê bình tư tưởng Mác của họ như là những tuyên truyền viên, người mà đã hiểu sai lí luận của họ. Mặt khác, họ thẳng thắn đưa ra những giả định cơ bản của trường phái học hiện đại. Họ tránh sự xung đột xảy ra trong nhóm của họ. Họ không do dự để đưa ra 1 số giả định không rõ ràng về trường phái học cổ điển. Những giả định mới này rất khác trường phái học cổ điển của những người ủng hộ trường phái cũ.

doc27 trang | Chia sẻ: tranhoai21 | Lượt xem: 1635 | Lượt tải: 4download
Bạn đang xem trước 20 trang tài liệu Đề tài Các nghiên cứu điển hình của trường phái Hiện đại hóa phục hưng (trường phái Hiện đại hóa mới), để xem tài liệu hoàn chỉnh bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên
Lý thuyết phát triển Đề tài: Các nghiên cứu điển hình của trường phái Hiện đại hóa phục hưng ( trường phái Hiện đại hóa mới ) Giảng viên môn học: Nguyễn Minh Đức Nhóm thực hiện: nhóm 4 Nguyễn Thị Thanh Hoa (nhóm trưởng) Bùi Văn Dũng Nguyễn Trà Giang Bùi Thị Hiền Đỗ Thị Ngọc Hiền Phạm Thị Kim Huế Trần Thị Lan Nguyễn Thị Mến Lương Thị Thủy Vũ Thị Thúy Phan Thị Như Trang Nguyễn Thị Tuyết Nguyễn Thị Ánh Tuyết NỘI DUNG I - Phản ứng lại với các phê bình. II- Các nghiên cứu điển hình: Wong: Kinh doanh gia đình Davis: Xem xét lại tôn giáo của Nhật Bản Banuazizi: Cách mạng Hồi giáo ở Iran Huntington: Nhiều nước sẽ trở nên dân chủ? III- Sức mạnh của các lý thuyết mới của trường phái HĐH I - PHẢN ỨNG LẠI VỚI CÁC PHÊ BÌNH Vào cuối năm 1970, khi sức nóng của những lời chỉ trích của trường hiện đại hóa đã lắng xuống, có một sự phục hưng của nghiên cứu hiện đại hoá. Giống như trường phái HĐH cổ điển, HĐH mới tập trung nghiên cứu về sự phát triển của các nước thế giới thứ ba. Sự phân tích về trường phái học này là ở mức độ truyền thống, và mục đích chính của họ là nhằm giải thích sự phát triển xảy ra chủ yếu, xuyên suốt bên trong những nhân tố như là văn hoá – xã hội. Trường phái học cổ điển làm nền móng cho trường phái mới, sự đan xen giữa truyền thống và hiện đại. Về cơ bản, chúng sẽ chia sẻ sự giống nhau về từng phần của trường phái mới (có liên hệ với các nước ở phương Tây), đó là khái quát về lợi ích của các nước thế giới thứ 3. Tuy nhiên, có nhiều điểm khác nhau giữa trường phái cổ điển và trường phái mới. Các thành viên của trường phái mới đã bắt đầu tìm hiểu. Một mặt, họ quay trở lại lợi dụng những nhà phê bình tư tưởng Mác của họ như là những tuyên truyền viên, người mà đã hiểu sai lí luận của họ. Mặt khác, họ thẳng thắn đưa ra những giả định cơ bản của trường phái học hiện đại. Họ tránh sự xung đột xảy ra trong nhóm của họ. Họ không do dự để đưa ra 1 số giả định không rõ ràng về trường phái học cổ điển. Những giả định mới này rất khác trường phái học cổ điển của những người ủng hộ trường phái cũ. Đầu tiên, trường phái hiện đại mới tránh sự đối xử truyền thống và cái hiện đại như không chấp nhận những tư tưởng lệch lạc của nhau. Nghiên cứu trường phái hiện đại mới, nét truyền thống và hiện đại không chỉ có thể song song cùng tồn tại mà chúng còn có thể xâm nhập và hoà trộn lẫn nhau. Tiếp nữa, thay vì tranh cãi về truyền thống là sự cản trở phát triển , trường phái hiện đại mới đã cố gắng thể hiện những lợi ích, vai trò của truyền thống. Những quan niệm mới đã được phát hiện trong những lần nghiên cứu mới. Những nhà nghiên cứu trường phái hiện đại hoá mới đã đặt trọng tâm nhiều về đặc điểm của truyền thống ( như là chủng tộc và tôn giáo) hơn họ làm trước đây. Thứ hai, có sự thay đổi trong phương pháp luận: thay vì nghiên cứu ở cấp độ trừu tượng hoá cao, trường phái hiện đại hóa mới hướng tới sự tập trung vào từng trường hợp cụ thể. Lịch sử thường thể hiện rõ ràng về giai đoạn phát triển trong một đất nước cụ thể. Thông thường trong trường phái học này được bổ sung tương đối như là nghiên cứu tại sao cùng một sự thiết lập giống nhau lại có vai trò khác nhau trong đất nước khác nhau. Thứ ba, với thành quả của bảo vệ sứ mệnh lịch sử của trường phái học mới này không giả định theo một hướng duy nhất của sự phát triển hướng về phía Tây hiện đại. Theo các nhà nghiên cứu, họ cho rằng các nước thế giới thứ 3 có thể theo đuổi con đường phát triển vận mệnh của họ. Cuối cùng, trường phái hiện đại hóa mới chú trọng nhiều hơn vào các nhân tố bên ngoài (quốc tế). Mặc dù họ vẫn còn tập trung trên các yếu tố nội bộ, nhưng họ không bỏ qua vai trò của các yếu tố bên ngoài trong việc định hình sự phát triển của các nước thế giới thứ 3. Ngoài ra, họ chú trọng hơn nữa về hiện tượng của sự xung đột. Họ thường kết hợp các yếu tố xung đột giai cấp , sự thống trị tư tưởng và cuộc cách mạng tôn giáo vào phân tích của họ. Bảng 4.1. So sánh các nghiên cứu HĐH cổ điển với nghiên cứu của trường phái HĐH mới Hiện đại hoá cổ điển Hiện đại hoá mới Sự giống nhau: Trọng tâm nghiên cứu Sự phát triển của các nước thế giới thứ 3 Tương tự Quy mô phân tích Cấp quốc gia Tương tự Chính biến Các nhân tố bên trong: giá trị văn hoá – xã hội và các tổ chức xã hội Tương tự Thuật ngữ chính Truyền thống và hiện đại Tương tự Hàm ý chính sách HĐH nói chung là có lợi Tương tự Sự khác nhau: Về truyền thống Truyền thống là 1 trở ngại cho sự phát triển Truyền thống là 1 yếu tố hỗ trợ sự phát triển Về phương pháp Xây dựng ở mức độ cao cấp trừu tượng Phân tích cụ thể từng trường hợp nghiên cứu riêng biệt Về hướng phát triển Theo con đường 1 chiều về phía mô hình của Mỹ Theo nhiều chiều hướng phát triển khác nhau Về các yếu tố bên ngoài và sự xung đột Không được chú ý Chú ý nhiều hơn Bởi vì sửa đổi một số giả định cơ bản của các trường phái hiện đại hoá , các nghiên cứu hiện đại hoá mới đã mở ra một bước tiến mới của chu trình nghiên cứu trong các phần sau đây . Một số vấn đề nghiên cứu giải quyết bằng các nghiên cứu hiện đại hoá mới sẽ được thảo luận. Chẳng hạn như làm thế nào để thúc đẩy kinh doanh hộ gia đình ở Hồng Kông? Tôn giáo dân gian đã định hình hiện đại hoá của Nhật Bản như thế nào? Đạo Hồi đã liên quan đến cuộc cách mạng Iran như thế nào? Và làm thế nào để môi trường quốc tế ảnh hưởng tới sự phát triển dân chủ ở các nước thế giới thứ 3. II - CÁC NGHIÊN CỨU ĐIỂN HÌNH: Wong: Kinh doanh gia đình Davis: Xem xét lại tôn giáo của Nhật Bản Banuazizi: Cách mạng Hồi giáo ở Iran Huntington: Nhiều nước sẽ trở nên dân chủ? 1. WONG: KINH DOANH GIA ĐÌNH Nghiên cứu của Wong (1988) bắt đầu với một phê phán của nhà nghiên cứu lý thuyết hiện đại hóa cổ điển của gia đình truyền thống Trung Quốc. Trong văn học hiện đại hóa cổ điển, các gia đình Trung Quốc được xem như một lực lượng mạnh mẽ của truyền thống lâu đời, làm yếu đi kỷ luật công việc, cản trở việc lựa chọn thị trường tự do của lao động, khuyến khích cá nhân đầu tư, sự hợp lý hoá bị tắc nghẽn và ức chế sự nổi lên của một doanh nghiệp. Kết quả là các nhà nghiên cứu HĐH cổ điển chủ chương loại bỏ các giá trị truyền thống gia đình Trung Quốc để hiệu quả kinh tế được tăng lên. Tuy nhiên, Wong lập luận rằng hiệu ứng kinh tế tiêu cực này của các giá trị truyền thống Trung Quốc đã được phóng đại. Ảnh hưởng của gia đình về tổ chức nội bộ của các doanh nghiệp ở Hồng Kông đặc biệt là việc làm và quyền sở hữu gia đình. Wong chứng tỏ rằng các gia đình có tác động tích cực đến phát triển kinh tế.             Đầu tiên, ông đã chỉ ra có hình thức quản lý kiểu gia trưởng tại các doanh nghiệp của Hồng Kông. Nghiên cứu của Wong (1988, p.137) cho thấy có “ các tổ công nghiệp, những người thực hiện kiểm soát chặt chẽ, xa lánh các đoàn đại biểu của quyền lực, trao trợ cấp phúc lợi nhân viên của họ như đặc ân, đóng vai người gìn giữ đạo đức cho cấp dưới của họ, trái ngược với pháp luật về bảo hộ lao động và không được chấp thuận của các hoạt động công đoàn. Wong chỉ ra rằng gia đình sẵn sàng cung cấp tạo văn hoá để bảo trợ hợp pháp một mối quan hệ ông chủ-khách hàng giữa chủ đi thuê và người làm thuê. Nền tảng kinh tế của gia đình là nó sẽ giúp các doanh nghiệp thu hút và giữ chân người lao động trong ngành công nghiệp đầy biến động trong sản xuất này. Hệ quả chính trị của gia đình là nó làm chậm sự tăng trưởng của ý thức giữa các tầng lớp người lao động. Wong khẳng định rằng, lao động bất mãn được thể hiện nhiều hơn trong các hình thức hành vi cá nhân chẳng hạn như vắng mặt nhiều hơn so với các hành vi của việc thương lượng tập thể và đình công.             Thứ hai, gia đình trị - tuyển dụng thân nhân của họ vào doanh nghiệp - cũng có thể góp phần vào sự thành công của các công ty Hồng Kông. Wong lưu ý rằng hầu hết những người Trung Quốc sẽ nhờ người thân cho công việc chỉ như một phương sách cuối cùng. Thân nhân thường chỉ là một phần nhỏ của toàn thể các nhân viên trong công ty. Mặt khác, với các công ty nhỏ, các thành viên gia đình cung cấp một lực lượng đáng tin cậy và giá rẻ. Trong thực tế, họ mong rằng họ hàng thân thiết sẽ làm việc cứng hơn cho việc trả ít tiền lương hơn, giúp nâng cao sức cạnh tranh của các công ty trong thời kỳ suy thoái. Nếu thành viên gia đình đang ở các vị trí quản lý, doanh nhân Trung Quốc thường cẩn thận trang bị cho họ với hình thức giáo dục tốt như đào tạo tại chức. Do đó, Wong lập luận rằng các nhà quản lý là hiếm khi nhân viên không đạt chuẩn với năng lực kém.             Thứ ba, Wong chỉ ra chế độ gia đình sở hữu, vào năm 1978, có gần 60% các nhà máy nhỏ ở Hồng Kông đã được sở hữu bởi cá nhân người chủ và gia đình của họ. Wong cũng chỉ ra rằng nguyên tắc gốc theo phụ hệ đã dẫn đến một đơn vị quan hệ họ hàng rời rạc và lâu dài của công ty, đó là lợi cho quản lý hay nguồn lực kinh tế. Thậm chí nếu gia đình phân chia được đưa ra, nó sẽ đi theo hình thức lợi nhuận hơn là phân mảnh vật chất của bất động sản trong gia đình. Với những đặc điểm của gia đình, Wong (1988, p.142) khẳng định rằng những thế mạnh cạnh tranh của các công ty gia đình ở Trung Quốc là đáng kể. Ở đó tồn tại một biện pháp mạnh mẽ hơn lòng tin giữa các thành viên gia đình mà không liên quan giữa các đối tác kinh doanh, sự đồng thuận được dễ dàng đạt được hơn, sự cần thiết về khả năng là giảm. Các yếu tố này cho phép các công ty gia đình được thích nghi hơn trong hoạt động của họ. Họ có thể đưa ra quyết định nhanh chóng trong quá trình thay đổi hoàn cảnh và duy trì bí mật lớn hơn bằng cam kết ít hơn để ghi lại bằng văn bản. Kết quả là họ hoàn toàn phù hợp để tồn tại và phát triển mạnh trong các tình huống với mức độ rủi ro cao.             Vì vậy, thay vì việc xem gia đình như phương pháp để phát triển kinh tế, Wong lập luận cho một bản chất năng động kinh tế của kinh doanh gia đình. Bản tính này liên quan đến gia đình như là một đơn vị cơ bản của cuộc cạnh tranh kinh tế, cung cấp động lực hướng tới sự đổi mới và rủi ro. Hơn nữa, Wong lập luận rằng bản chất này không chỉ tồn tại trong số các nhà doanh nghiệp, mà trong tất cả các xã hội của Hồng Kông.             Kinh doanh gia đình có ba đặc điểm phân biệt. Thứ nhất là mức độ cao, tập trung trong việc ra quyết định nhưng với mức độ thấp của cơ cấu tổ chức. Thứ hai, quyền tự chủ được đánh giá cao và tự làm việc được ưa thích. Các lý tưởng chung, các nhà quản lý và người lao động như nhau, trở thành ông chủ của chính mình. Vì lòng trung thành không thể quản lý được giả định, sử dụng lao động dựa trên thực tế chủ nghĩa gia trưởng, giám sát chặt chẽ đoàn đại biểu tối thiểu của các cơ quan như là một phương tiện đối phó với tình trạng này. Thứ ba, các công ty gia đình hiếm khi chịu đựng và họ đang liên tục thông lượng. Ngoài ra các doanh nghiệp đều không tham gia vào quyền tự chủ kinh doanh.             Nếu gia đình đóng một vai trò quan trọng như vậy tại Hồng Kông, tại sao nó không nhận ra tiềm năng của nó trong quá khứ trên lục địa Trung Hoa? Đối với Wong, giải thích nằm trong một mối quan hệ xã hôi bên ngoài của gia đình. Mặc dù gia đình vẫn là một lực lượng kinh tế đang hoạt động, trong quá khứ có lẽ nó đã được kiểm tra bởi một nhà nước bận tâm tới nhiệm vụ hội nhập , kỳ dị sinh thái và môi trường kinh tế mà thành lập “cấp độ cân bằng cái bẫy”. Ở Hồng Kông, những ràng buộc bên ngoài của nhà nước và môi trường được gỡ bỏ. Như Hồng Kông được quản lý bởi một môi trường thuộc địa được loại bỏ. Do đó, các gia đình tại Hồng Kông đã nhận ra tiềm năng như  là động cơ của phát triển kinh tế.             Tóm lại, Wong chỉ trích các HĐH cổ điển để nhìn ra vai trò năng động của gia đình Trung Quốc trong việc thúc đẩy phát triển kinh tế. Xu hướng của họ để xem mọi người tách biệt rõ ràng giữa Châu Âu và Trung Quốc, kết quả không có khả năng của họ để hiểu được vai trò của gia đình. Wong tin rằng kinh nghiệm của Châu Âu về phát triển tư bản là không có khả năng được nhân rộng ở Trung Quốc; mô kình khác nhau của cơ cấu xã hội Trung Quốc nhất thiết sẽ gây mô hình phân kỳ của HĐH. Wong tiếp tục cho rằng gia đình Trung Quốc có thể khác của Hàn Quốc và các đối tác Nhật Bản vì sự khác biệt trong cấu trúc xã hội. Như vậy vai trò của gia đình Hàn Quốc và Nhật Bản trong phát triển kinh tế có thể là đặc biệt. 2. DAVIS: XEM XÉT LẠI TÔN GIÁO Ở NHẬT BẢN Lý thuyết chạy vượt rào (Weber 1958) Lý thuyết rào cản (Davis 1987) Viết lại lịch sử tôn giáo của Nhật Bản Nhật Bản: xã hội công nghiệp hậu Khổng giáo Lý thuyết chạy vượt rào Theo Davis, Weber (1958) đã cung cấp một lý thuyết về rào cản là quá trình phát triển như là một cuộc thi chạy vượt rào mở rộng trải dài từ vạch xuất phát (xã hội truyền thống) và đích (xã hội hiện đại). Trong cuộc đua này, đấu thủ chạy đua (tức là, các quốc gia đang phát triển) ai thành công trong việc khắc phục tất cả các hàng rào của khóa học được thưởng với các danh hiệu " hợp lý " và nền văn minh hiện đại. Sau đó những gì là những rào cản của sự phát triển? Để  tới được đích cần phải vượt qua các rào cản: Đầu tiên, các nhà phát triển phải vượt qua rào cản kinh tế để đạt được chính các đặc trưng cơ bản của hệ thống tư bản chủ nghĩa Thứ hai, rào cản chính trị - xã hội thay thế với mối quan hệ kinh tế và tổ chức hành chính, pháp luật tách các địa điểm kinh doanh và khu dân cư phân biệt tài sản cá nhân và tài sản công ty. Thứ ba, rào cản tâm lý (thành tích, lợi nhuận..) nét đặc trưng của tinh thần cũng như nghĩa vụ trong quá trình làm việc. Những sự nghiên cứu của Weber về tôn giáo bắt đầu một khuynh hướng của việc tìm kiếm những sự tương tự với đạo Tin lành trong Nhật bản, Hàn Quốc, Singapore và các nước Thế giới thứ ba. Vào những năm 1950, như được thảo luận trong chương 3, Bellah (1957) cho rằng Tokugawa tôn giáo cung cấp nguồn của một "hệ thống giá trị trung ương" để đưa Nhật Bản vào chủ nghĩa tư bản hiện đại. Những năm 1980, Moshima (1982) lấy quan điểm của  Bellah và lập luận cho rằng thành công của Nhật bản là do lòng trung thành của Nho giáo, dân tộc và toàn xã hội và đặc biệt là tầng lớp Samurai với quan điểm lòng trung thành tuyệt đối. Có thể được quy cho di sản của Khổng Tử, Nhật Bản thất bại trong việc hấp thụ "chủ nghĩa tự do, quốc tế, và cá nhân của phương Tây mặc dù Nhật Bản nhập khẩu khoa học, công nghiệp và công Nghệ của các nước này. Ông cũng khẳng định với những nét đặc biệt về tôn giáo và văn hóa đó mà Nhật Bản khó có thể hấp thụ được những sự tiến bộ của văn hóa phương Tây như là chủ  nghĩa tự do, tinh thần quốc tế, chủ nghĩa cá nhântrong khi Nhật Bản đang nhập khẩu công nghệ công nghiệp và khoa học của phương Tây. Thiếu sót của Weber: Theo Davis, Weber và những người theo ông đã mắc một số lỗi sau trong quá trình nghiên cứu: Họ đã  giả thiết tôn giáo là nguồn giá trị trung tâm làm ảnh hưởng tới tất cả các khía cạnh của xã hội hơn là một hệ thống giá trị trung tâm. Họ đã dựu nhiều vào đó để giải thích, đã quá chủ quan trong suy nghĩ. Weber và những người theo ông đã có xu hướng nhấn mạnh vào nét đặc biệt của tôn giáo Nhật để giải thích sự thành công của nền kinh tế mà không để ý tới các  yếu tố khác như là thị trường, sự cạnh tranh, xung đột,. hoặc vai trò của chính phủ như là thuế, lương bổng, công nghiệp Lý thuyết rào cản Sau phê bình lý luận của Wrong là tới quan điểm lý luận của Davis về lý thuyết hiện đại hóa. Nội dung chính nói về các mối quan hệ phức tạp giữa tôn giáo và sự phát triển ở Anh nói chung và ở Nhật Bản nói riêng. Sau khi bác bỏ lý thuyết trở ngại của Weber, Davis đưa ra một lý thuyết mới của chướng ngại vật. Lý thuyết rào cản này nhìn vào tôn giáo chủ yếu từ điểm nhìn của sự hiện đại hoá và phát triển, và ông giả định rằng trở ngại trên con đường phát triển đơn giản chỉ có thể vượt qua trong quá trình chạy đua. Davis cung cấp thêm tình hình tương tự từ quan điểm của xã hội truyền thống cách thiết lập rào chắn như thế nào để bảo vệ mình khỏi sự tiến bộ đột phá của các giá trị tư bản.Những gì xã hội truyền thống lo sợ không phải là tiến bộ mà là sự hỗn loạn xã hội và suy đồi đạo đức do tự do thuơng mại và thương mại mang lại.           Trong việc trình bày lý thuyết của ông về chướng ngại vật truyền thống, Davis mô tả xã hội truyền thống bao gồm 3 vòng tròn đồng tâm (xem hình 4.1) A – Xã hội B – Các rào cản: tôn giáo, phép thuật, đạo đức, truyền thống dân gian. C – Nền kinh tế (bị bao vây) Hình 4.1. Mô hình xã hội truyền thống của Davis Vòng trong cùng (C) đại diện cho các nền kinh tế và giá trị của nó (ví dụ thành tích và sự phổ biến). Vòng ở giữa (B) đại diện các “chướng ngại vật miễn dịch” mà xã hội truyền thống dựng lên đối với nền kinh tế  (gồm các điều cấm kị, phép thuật, truyền thống tôn giáo, đạo đức, pháp luật, triết học, tôn giáo và các loại tương tự). Vòng ngoài cùng (A) đại diện cho xã hội và các giá trị của nó.           Davis khái niệm về vòng giữa là tạo ra từ các tổ chức bảo vệ mà có thể giữ cho nền kinh tế trong sự kìm hãm. Vòng giữa này hoạt động một cách tương tự như nền kinh tế đóng (1994) của Polany mà hạn chế phạm vi của thị trường này bởi các nghi thức truyền thống và nghi lễ, bảo đảm rằng thị truờng sẽ hoạt động trong giới hạn hẹp.           Trong mô hình rào cản của Davis (1987) thì “phát triển kinh tế diễn ra không chỉ khi một đối phương (nghĩa là hiện đại hoá hoặc phát triển) xâm nhập quy mô các thành luỹ của xã hội mà còn khi những rào cản bị suy yếu và sụp đổ”.          Trong hình 4.2, các kẽ hở của các chướng ngại vật tôn giáo (được vẽ bởi những đuờng chấm chấm) đã cho phép các nền kinh tế và giá trị của nó mở rộng và xâm nhập vào phạm vi của xã hội. Thông qua các ẩn dụ rào chắn, Davis đã diễn giải lại sự phát triển của xã hội tư bản ở Phương Tây. Một nền kinh tế hợp lý ra đời không chỉ vì “sự sôi nổi của đạo Tin lành” chiếm lĩnh  thị truờng với “lòng nhiệt thành của Chúa” mà vì những ngưòi theo đạo Cơ Đốc đã hững hờ,chống cự quá yếu với sự bóc lột. Ở Anh, các nhà thờ hầu như không có gì để nói về sự đau khổ (như nghèo đói, kìm hãm và bóc lột) của sản xuất bởi đổi mới của đạo Tin lành. A – Xã hội (vòng ngoài cùng) B – Các rào cản cũ C – Nền kinh tế (đang phát triển) (vòng trong cùng) Mô hình rào chắn này nó cung cấp cách tiếp cận mới cho việc kiểm tra mối quan hệ giữa tôn giáo và sự phát triển. Thay vì tập trung vào việc đổi mới cách nhảy qua rào cản thì cách tiếp cận mới của Davis cần thiết cho một phân tích về các hoạt động của nhưng nguời bảo vệ tôn giáo và truyền thống. Davis cho rằng chúng ta phải cẩn thận các thuộc tính cho những nguời mới có cùng 1 năng lực mà chúng ta gán cho sự đổi mới tiến bộ: Chúng ta phải hướng dẫn cho họ khả năng lé tránh, lẩn trốn, giả mạo, âm mưu, phối hợp, phản bội, sự thoả hiệp và thậm chí là phải đầu hàng kẻ thù.....và phải làm thế nào để họ tự hào về sự phát triển đó như sự phát triển của bản thân họ. Cách hùng biện và chiến lược của họ đã góp phần tạo chiến thắng và thực hiện một phần của tổng thể kế hoạch phát triển bản thân. Viết lại lịch sử tôn giáo của Nhật Bản       Sử dụng mô hình rào chắn của mình, Davis nỗ lực để diễn đạt lại mối quan hệ giữa tôn giáo Nhật và sự phát triển. Ông tập trung vào 2 khía cạnh: (1) Các mặt tiêu cực của tôn giáo (Tại sao tôn giáo Nhật không cản trở sự thay đổi?) (2) Các măt tích cực của tôn giáo (Tôn giáo Nhật làm thế nào để thúc đẩy sự phát triển?) Mặt tiêu cực: Davis cho rằng tôn giáo Nhật Bản đã đặt ra không có cản trở sự thay đổi vì những lý do sau đây. Thứ nhất, đối với Phật giáo, nó đã làm gì để ngăn chặn sự phát triển nhanh chóng của các vùng nông thôn Nhật Bản. Không giống như Hồi giáo, Phật giáo không tìm cách áp đặt luật thần thánh ở trên xã hội mà cuối cùng ngăn cản sự thay đổi. Ví dụ như Phật giáo áp đặt không hạn chế về nghề nghiệp của một người. Những thầy tu Phật chỉ giới hạn những công tác của họ để tang và thực hiện những thói quen của các nghi lễ tổ tiên. Thứ hai, từ Thần giáo không có những giáo chủ phổ thông để giám sát việc thi hành những tuyên bố của mình để dành được các nguồn lực hiện đại hóa. Davis (1987) đã làm sáng tỏ điểm này: “Nếu một lễ hội can thiệp vào lịch trình làm việc mới, nó được hoãn lại, cắt bớt, hoặc đơn giản chỉ giảm ngày lịch. Những điều cấm kỵ cổ là giới hạn sự giao tiếp với những người ngoài một các
Tài liệu liên quan