Nét tín ngưỡng văn hóa dân Gian Musok-kyo

1. Định nghĩa. Theo như Thạc sỹ Phạm Hồng Thái (Viện nghiên cứu Văn hóa Đông Bắc Á), “Tín ngưỡng dân gian Musok-kyo”là một thuật ngữ được các nhà nghiên cứu Tôn giáo Hàn Quốc sử dụng, nhằm nói tới một loại hình tín ngưỡng đa thần hình thành và phát triển rộng rãi trong dân gian.1. Bắt nguồn từ Shaman giáo của Siberia cổ, được đưa vào Hàn Quốc qua những người dân nhập cư, trải qua một quá trình dài tồn tại trong dân gian, một phần bộ phận của Shaman giáo cổ giao thoa với Tín ngưỡng bộ tộc sẵn có, hình thành nên “Tín ngưỡng dân gian Musok-kyo”. Tín ngưỡng Musok-kyo là một loại hình tín ngưỡng chưa có tính hệ thống nhưng nó lại dễ dàng thấm sâu vào cuộc sống của người dân Hàn quốc từ thời xa xưa thông qua các câu truyện truyền miệng và phong tục tập quán.

pdf10 trang | Chia sẻ: thanhle95 | Lượt xem: 138 | Lượt tải: 0download
Bạn đang xem nội dung tài liệu Nét tín ngưỡng văn hóa dân Gian Musok-kyo, để tải tài liệu về máy bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên
HỘI NGHỊ KHOA HỌC SINH VIÊN KHOA HÀN LẦN THỨ 5 Tháng 3 - 2011 106 NÉT TÍN NGƯỠNG VĂN HÓA DÂN GIAN MUSOK-KYO SVTH: Lê Bích Ngọc (1H-10). GVTH: Nguyễn Phương Minh I. Sơ lược về Tín ngưỡng dân gian Musok-kyo. 1. Định nghĩa. Theo như Thạc sỹ Phạm Hồng Thái (Viện nghiên cứu Văn hóa Đông Bắc Á), “Tín ngưỡng dân gian Musok-kyo”là một thuật ngữ được các nhà nghiên cứu Tôn giáo Hàn Quốc sử dụng, nhằm nói tới một loại hình tín ngưỡng đa thần hình thành và phát triển rộng rãi trong dân gian.1. Bắt nguồn từ Shaman giáo của Siberia cổ, được đưa vào Hàn Quốc qua những người dân nhập cư, trải qua một quá trình dài tồn tại trong dân gian, một phần bộ phận của Shaman giáo cổ giao thoa với Tín ngưỡng bộ tộc sẵn có, hình thành nên “Tín ngưỡng dân gian Musok-kyo”. Tín ngưỡng Musok-kyo là một loại hình tín ngưỡng chưa có tính hệ thống nhưng nó lại dễ dàng thấm sâu vào cuộc sống của người dân Hàn quốc từ thời xa xưa thông qua các câu truyện truyền miệng và phong tục tập quán. 2. Đặc điểm chính. a. Tôn trọng và gắn bó mật thiết với thiên nhiên. Theo Tam quốc di sự2, tiền thân của đất nước Hàn Quốc là sự hợp nhất của các bộ tộc sinh sống trên bán đảo Triều Tiên. Do có nguồn gốc từ các bộ9 lạc di cư, cư dân Triều Tiên cổ chịu ảnh hưởng lớn của tín ngưỡng thị tộc – một trong những tôn giáo xuất hiện sớm nhất. Theo đó, mỗi bộ tộc có một vật linh, một biểu trưng riêng, không chia sẻ với bộ khác. Đó có thể là một cái cây, con thú hay những gì thuộc về thiên nhiên. Những vật linh này được cho là có mối quan hệ họ hàng hay siêu nhiên với các thành viên của bộ tộc. Bởi thế nên, các vật linh này thường được bộ tộc tôn sùng, thờ cúng. Họ coi những vật linh này là những người anh em chung huyết thống với mình. Đồng thời, người ta sử dụng hình ảnh tượng trưng của các vật linh này để làm bùa cầu may, trừ tai họa. Chúng, đồng thời, được gắn liền với nhiều truyền thuyết, thần thoại, với nhiều mặt của cuộc sống thường ngày. b. Đề cao con người. Ngay từ thủa sơ khai, người Hàn đã có quan niệm về hồn – xác. Trong đó, ngay cả khi thể xác mất đi thì linh hồn vẫn tồn tại. Người sống và linh hồn của người chết có mối quan hệ mật thiết, tương hỗ lẫn n10hau. Thế nên, từ lâu đời, người Hàn đã có phong 1 Theo “Tìm hiểu tôn giáo tín ngưỡng Musok-kyo ở Hàn Quốc”của thạc sỹ Phạm Hồng Thái đăng trên Tạp chí Nghiên cứu Tôn giáo số 5/2004. HỘI NGHỊ KHOA HỌC SINH VIÊN KHOA HÀN LẦN THỨ 5 Tháng 3 - 2011 107 tục thờ cúng tổ tiên. Con cháu thăm hỏi, khấn cáo tiền nhân. Tổ tiên bảo hộ, phù trợ, dẫn dắt con cháu. Trong đó, v11iệc cúng giỗ là vô cùng quan trọng. Ngay chính trong thần thoại Tangun đã chỉ ra rằng, ngay từ thời đại của các bộ lạc thì tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên đã đóng một vai trò vô cùng quan trọng đối với người Hàn.. Gắn liền với thái độ thành kính đối với linh hồn tổ tiên, người Hàn quốc từ xưa đã rất coi trọng các nghi lễ thờ cúng không chỉ với ông bà tổ tiên mà còn là với các anh hùng dân tộc, với những người khai sáng đất nước.. Trong tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên, nghi lễ Sangnye (tang lễ) và Cherye (thờ cùng) được coi là quan trọng nhất. Nghi lễ Sangnye được thực hiện khi có người mới mất, gồm các thủ tục khá phức tạp. Nó thể hiện lời từ biệt của người quá cố đối với người thân, đồng thời cũng thể hiện mong muốn người quá cố sớm được siêu thoát về thế giới bên kia, có mối quan hệ tốt đẹp với thần thánh bên kia, phù trợ và bảo hộ con cháu của những người còn sống. Nghi lễ Cherye bao gồm lễ Ch’arye, lễ Kije và Myoje. Bàn cúng cho các lễ này được sắp xếp theo nguyên tắc nhất định: hoa quả có màu đỏ ở viền đông, hoa quả màu xanh ở viền hướng tây, cá ở hướng đông, thịt phơi khô ở bên trái và sikke ở bên phải. Lễ Ch’arye thường diễn ra vào các dịp lễ đặc biệt như Seolnal, Hansik, Ch’usok và Tano. Lễ Kije được thực hiện vào nửa đêm ngày giỗ của từng người đã khuất (trong phạm vi bốn đời). Lễ Myoje là lễ tảo mộ người đã khuất. c. Tôn thờ mang hơi hướng mê tín. Gắn liền với sự thờ cúng là các nghi lễ lên đồng, gọi hồn, hiến tế, bùa chú và ma thuật nhằm lợi dụng sức mạnh của linh hồn để đạt được ước vọng hoặc để trấn giữ, ngăn cản sự hoạt động của các linh hồn ác. Vào thời của những bộ lạc, nếu có thành viên mới gia nhập bộ lạc thì thành viên mới ấy phải nhận được sự chấp thuận của vật linh. Khi đó, vị thầy cúng tế của bộ tộc sẽ đứng ra làm lễ xin ý kiến của thần linh. Những nghi lễ này diễn ra với nhiều yêu cầu khá phức tạp. Vào ngày lễ tế, thầy cúng sẽ dâng lễ vật là thực phẩm, đôi khi còn là động vật hiến sinh. Trong khi cầu khấn, thầy thường hát hò, nhảy múa và cầu nghuyện bằng những âm thanh được coi là tiếng của thần. Trong các câu truyện cổ dân gian, những nghi lễ này được diễn ra khi có một sự kiện trong đại nào đó. Ví dụ như thần thoại Tangun, trước khi được trở thành người, Gấu đã phải ăn tỏi và cải cúc, tránh ánh sáng mặt trời trong khoảng thời gian yêu cầu như một nghi lễ thanh tẩy tà ma (do tỏi và cải cúc được cho là thực vật thiêng, có khả năng trừ tà). Hay như trong thần thoại Kaya, khi Trời báo điềm rằng quân vương của đất 2 “Tam quốc di sự”của tác giả Iryon, viết vào thời đại Choseon, là tập hợp những truyện cổ, thần thoại của Hàn Quốc. 11 HỘI NGHỊ KHOA HỌC SINH VIÊN KHOA HÀN LẦN THỨ 5 Tháng 3 - 2011 108 nước sắp xuất hiện, chín vị thủ lĩnh đã làm lễ thanh tẩy, rồi họ nhảy múa và ngước lên bầu trời mà hát bài hát chào mừng. d. Niềm tin vào thần thánh. Trong mối tương quan tương đồng với các tín ngưỡng đa thần khác trên thế giới, Tín ngưỡng Musok-kyo bắt nguồn từ sự kính sợ các hiện tượng siêu nhiên hay cảm tính về tính thiêng của sự vật, hiện tượng. Tín ngưỡng phát triển mạnh mẽ và dễ dàng trong cộng đồng do tính truyền miệng của các nhiều thần thoại miêu tả về những nhân vật có bề ngoài đặc biệt hay khả năng siêu phàm. Những vị thần này phụ trách phù hộ và cai quản các mảng riêng biệt trong đời sống. Bên cạnh đó, tín ngưỡng còn thần thánh hóa hay vĩnh cửu hóa hình tượng của các vị anh hùng trong dã sử hay lịch sử của dân tộc. Ngoài ra, loại hình tín ngưỡng cũng không đưa ra một vị thần tối cao, duy nhất, tự hữu nào. Điều đó có nghĩa là: Trong hệ thống các vị thần của tín ngưỡng, vị thần đứng đầu, giữ trách nhiệm cai quản các vị thần khác cũng được sinh ra từ một dòng họ hay phả hệ xác định tương tự với xã hội loài người. Vì thế nên, số lượng các vị thần là vô hạn. Tuy nhiên, chúng ta có thể phân loại thành 6 loại hình thần chính. • Tối thượng thần. Thần Tối cao, hay còn đuợc gọi bằng cái tên khác là Haneulnim, hallanim,... tuỳ theo từng thời kì khác nhau, được cho là vị thần có quyền lực mạnh nhất trên trời, đóng vai trò cai quản các vị thần khác, đồng thời cai quản những thành tố quan trọng ảnh hưởng tới đời sống của nhân dân (mưa, gió, ánh sáng,..). Dựa vào các câu truyện cổ, chúng ta có thể thấy rằng tín ngưỡng Musok-kyo rất coi trọng Thần tối cao. Bởi lẽ, ngay từ những ngày đầu tiên, những người Hàn cổ đã có tập tục thờ cúng thần linh và mặt trời, ánh sáng và những thứ hiện thân của thần linh. HwanIn, vị thần xuất hiện trong thần thoại Tangun, chính là hiện thân rõ ràng của Thần tối cao mà người Hàn cổ đã đề cập tới. • Không thần. Trong quan niệm về thế giới quan của người Hàn cổ, tồn tại các vị phần được gọi là Ngũ phương tướng quân, tương ứng với năm phương hướng: Thanh đế tướng quân (Hướng Đông), Bạch đế tướng quân (Hướng Tây), Xích đế tướng quân (Hướng Bắc), Hắc đế tướng quân(Hướng Nam) và Hoàng đế tướng quân (Trung tâm). Phụ giúp cho Ngũ phương tướng quân là các vị Thần tướng. Theo thống kê gần nhất thì trong dân gian có khoảng ít nhất là 80.000 vị Thần tướng. • Thổ thần. Hàn Quốc là một đất nước mà hai phần ba diện tích là đồi núi, bởi vậy, ngay từ thủa sơ khai, người Hàn đã sớm có tư tưởng thờ phụng vị thần của đồi, núi – Sơn thần. Ngài thường được thờ ở các am sau chùa. Bàn thờ Sơn thần khá đơn giản với bát hương và một bức tranh thờ khắc họa hình ảnh vị thần này dưới hình dạng một ông lão, ngồi HỘI NGHỊ KHOA HỌC SINH VIÊN KHOA HÀN LẦN THỨ 5 Tháng 3 - 2011 109 bên cạnh con hổ trắng, bên cạnh là một tiểu hài đồng đang dâng đào tiên – biểu trưng của sự trường thọ. Sơn thần được coi là vị thần của tất cả các ngọn núi, đồng thời cũng là hóa thân của vị vua thần thoại đầu tiên của Hàn quốc, vua Tangun. Người ta thờ Sơn thần để cầu mong cho một mùa màng bội thu, sống lâu và sinh con trai. Ngoài ra, người Hàn quốc còn thờ Thần bảo hộ làng và Thần bảo hộ gia đình. Theo như “Tín ngưỡng dân gian trong phong tục Hàn Quốc”của tác giả Choe Jun Sik, Thần bảo hộ làng được thể hiện dưới dạng Sottae. Nó là hai cột gỗ được khắc hình, biểu trưng cho sự đối lập, tương khắc của các sự vật hiện tượng trong cuộc sống, đồng thời cũng để cầu mong điềm lành, tránh điềm dữ. Thần bảo hộ gia đình gồm có rất nhiều vị thần khác nhau, được cho là có ở các vật dụng quen thuộc trong gia đình. Trong đó, Songjusin là vị thần quan trọng nhất trong ngôi nhà. Vị thần này tương truyền là người mang tài lộc tới nhà và bảo hộ cho các thành viên trong gia đình. • Thủy thần.. Hàn quốc là một quốc gia nằm trên bán đảo Triều Tiên, là một nước có nền lịch sử nông nghiệp lâu đời. Từ xa xưa, người dân đã coi nông nghiệp là giường cột của nước nhà. Vì thế, nước – một trong những yếu tố quyết định của nông nghiệp, được thờ như một vị thần, ngay từ thủa xa xưa. Có nhiều loại thủy thần khác nhau, nhưng tất cả đều có biểu trưng là Rồng. Đồng thời, hoa sen được coi là loài hoa của thần. Thần nước có ở bất cứ nơi nào có nước. Thần ở những con suối, con sông lớn, ở giếng nước của mỗi nhà và cai quản mưa, nguồn nước. • Tiểu Thần Trong thế giới các vị thần, theo quan niệm của Tín ngưỡng dân gian Musok-kyo, Tiểu thần là tầng lớp thần thấp nhất, là tập hợp của các vị thần hiền lành, thường hay giúp đỡ con người như chowangsin là vị thần bảo hộ phòng bếp, kutuljisin là thần bảo hộ cổng, nojukchisin là thần bảo hộ sân và yongwangsin là thần bảo hộ giếng.. đồng thời cũng bao gồm cả các vị thần mang lòng thù địch, chuyên mang lại những điều không may như linh hồn của những người chết đuối, những đứa trẻ II. Nét tín ngưỡng dân gian Hàn được thể hiện qua Thần thoại lập quốc. 1. Tóm tắt nội dung “Thần thoại lập quốc Tangun”. Xưa kia, Thần nhà trời Hwan-in có một vị hoàng tử là thần Hwan-woong. Xét thấy vùng đất kéo dài từ núi Tam Nghi Thái Bá (Trung Quốc) tới núi Taebeak (Triều Tiên) là nơi thích hợp xây dựng đất nước, Hwan-woong vì muốn giúp đỡ loài người nên đã xin cha cho xuống trần. Thần Hwan-in đã ban cho Hoàng tử 3 thiên phù ấn và cho phép Hwanwoong xuống trần. Thần Hwan-woong xuống trần gian cùng với 3 triều thần là Phong Bá, Vũ Sư và Vân Sư và 3 ngàn người hộ tống. Hwanwoong đã hạ xuống gần HỘI NGHỊ KHOA HỌC SINH VIÊN KHOA HÀN LẦN THỨ 5 Tháng 3 - 2011 110 một khu rừng gỗ đàn hương thiêng, nằm trên sườn núi Taebaek. Hoàng tử tự xưng là Cheonwang, cho dựng lên thành Shinsi. Người còn dạy cho dân chúng 360 nghề có ích nhằm giúp nhân dân trong cuộc sống. Trong đó có những nghề tiêu biểu như: nghề nông, nghề y, nghề mộc, nghề dệt và nghề đánh cá. Bên cạnh đó, Hwan-woong còn dạy cho người dân phân biệt thiện-ác, đồng thời ban hành những điều lệ luật pháp đầu tiên trong lịch sử.. Cũng trong thời gian ấy, có một con gấu và một con hổ sống trong một cái hang lớn gần rừng gỗ đàn hương. Mỗi ngày, chúng thường đến bên cây gỗ đàn hương và cầu xin thần Hwan-woong cho phép chúng biến thành người. Sau nhiều lần cầu xin và van nài, hoàng tử Hwan-woong đã mủi lòng, Ngài đưa cho hổ và gấu 20 nhánh tỏi cùng với một bó lá ngải cứu thần. Ngài nói:”Các ngươi hãy ăn những thứ này và tránh ánh sáng trong 100 ngày tới. Nếu các ngươi làm được, các ngươi sẽ được biến thành người”. Nói rồi Hwan-woong đi, gấu và hổ ăn tỏi và ngải cứu rồi trở về hang. Tuy nhiên, hổ đã không chịu được thử thách, nó ra khỏi hang sau một thời gian ngắn. Nhờ có tính kiên trì, sau 21 ngày, gấu biến thành một người phụ nữ xinh đẹp, lấy tên là Woongnyo. Nhưng, do không ai chịu lấy Woongnyo, nàng lại tới cầu xin thần ban cho nàng một đứa con. Mủi lòng thương, Thần Hwan-woong hóa thành người và kết hôn với nàng. Một thời gian sau Woongnyo sinh ra một người con trai, đặt tên là Tangun. Người dân trong nước đã vô cùng vui mừng trước sự ra đời của Tangun. Lớn lên, Tangun trở thành một người lãnh đạo thông minh sáng suốt. Về sau, Tangun lập nên vương quốc Asadal (có nghĩa là “nơi mặt trời mọc”), đặt thủ đô tại Pyeong-yang, sau này được đổi tên thành Joseon (ngày nay, được gọi là Gojoseon để phân biệt với triều đại Joseon sau này). Tương truyền rằng, vào ngày 3/10/2333BC, Tangun đã trị vì đất nước của mình trong suốt 1500 năm. Cuối cùng, Ngài thoái vị, quay trở về núi Taebeak và hóa thân thành thần núi nơi này. Sau này, ngày 3/10 được coi là ngày lập quốc của Triều Tiên (Hàn Quốc). 2. Tam giới: thiên giới, địa giới và nhân giới. Ngay từ xa xưa, nhiều dân tộc đã có niềm tin về tam giới. Khác với nhiều tín ngưỡng khác tin vào sự tồn tại của thế giới dưới lòng đất, người Hàn cổ đưa ra thuyết tam giới: thiên, địa, nhân giới. Phía trên là Thiên giới – nơi sinh sống của các vị thần cai quản đời sống. Phía dưới là địa giới – nơi sinh sống của các loài cây cỏ, muông thú. Đặt ở trung tâm là Nhân giới – nơi sinh sống của con người. Niềm tin này được khẳng định thông qua thế giới được xây dựng trong thần thoại Tangun. HwanIn và HwanWoong là hai vị thần sống ở thiên giới, trong đó, HwanIn là vua của nhà trời còn HwanWoong là Hoàng tử - cháu trai của vua. HwanWoong hạ phàm, giúp người dân xây dựng một bộ tộc hùng mạnh rồi Tangun sáng lập ra đất nước GoJoseon ở Nhân giới. Đồng thời, Hổ và Gấu sinh sống trong khu rừng thuộc Địa giới. Theo đó, cuộc sống của bất kì người nào cũng chịu sự tác động, điều khiển bởi ba nhân tố chính: trời, đất và người. HỘI NGHỊ KHOA HỌC SINH VIÊN KHOA HÀN LẦN THỨ 5 Tháng 3 - 2011 111 HwanWoong xuống trần dạy những người đang sinh sống ở bán đảo Triều Tiên ba trăm sáu mươi nghề cần thiết để sinh sống. Ngài còn cho ba Triều Thần cai quản việc mây, mưa, gió hỗ trợ nhân dân. Đó chính là sự bảo trợ, phù hộ của Thiên giới đối với Nhân giới. Bên cạnh đó, hiện tượng Gấu hóa thành người, sinh ra Tangun – người trở thành vua sau này là minh chứng khẳng định cho sự ràng buộc, chuyển hóa giữa Nhân giới và Địa giới. 3. Hổ và Gấu. Hổ là một loài động vật có vú thuộc họ mèo. Phần lớn các loài hổ sống trong rừng và đồng cỏ, chúng đi săn đơn lẻ và con mồi của chúng thường là các loài động vật cỡ trung bình hoặc nhỏ, tùy theo hoàn cảnh cho phép. Khác với phương Tây là sư tử, phương Đông coi hổ là chúa tể của muôn loài. Với sức mạnh vô song, sự nhanh nhẹn và nhạy bén, hổ là biểu trưng của uy dũng và quyền lực. Bên cạnh đó, hổ còn là một loài động vật gắn bó rất mật thiết với người Hàn. Nó được coi là loài vật thường đi cùng thần núi và là thần hộ vệ bảo vệ đất nước. Vì là tượng trưng cho lẽ phải, đẩy lùi được cái ác mà hổ xuất hiện ở rất nhiều tranh vẽ, truyện dân gian và bùa trừ tà. Căn cứ theo “Tam quốc di sự”, tuyển tập thần thoại truyền thuyết về Tam quốc được biên soạn vào thế kỷ 13, Tài liệu về hổ lâu đời nhất chính là Thần thoại Tangun. Còn Gấu là loài động vật có vú thuộc họ Ursidae. Gấu phân bố khá rộng, có thể sinh sống trong nhiều môi trường sống đa dạng, chủ yếu ở Bắc bán cầu. Nhờ vào khả năng thích nghi tốt cùng với sức mạnh của mình, gấu được rất nhiều bộ tộc thờ, gây dựng thần thoại liên quan, trong đó phải kể đến bộ tộc thờ gấu – một trong những lực lượng chính tạo dựng đất nước Gojoseon. Truyện thần thoại liên quan mật thiết tới hình ảnh gấu, chúng ta phải kể đến thần thoại Tangun. Trong các thần thoại sau đó, hình tượng gấu vẫn được tiếp tục nhưng không đóng vai trò nổi bật như trong thần thoại Tangun1. Ngày nay, gấu không phải là loài động vật quen thuộc với người Hàn như hổ. Tuy vậy, thời cổ đại, tín ngưỡng vật linh tôn thờ gấu lại rất mạnh mẽ. Trong câu truyện, hổ và gấu12 là hai con vật tha thiết cầu mong thần cho được hóa thành người. Thần đã ban cho hổ và gấu một bó ngải và hai mươi nhánh tỏi, tổng cộng là hai mươi mốt thứ. Theo quan niệm dân gian của người Hàn, những đứa trẻ mới sinh phải cách li với bên ngoài trong vòng hai mươi mốt ngày.Sau hai mươi mốt ngày, nền tảng của sự sống mới được hình thành một cách hoàn chỉnh, đứa trẻ mới có thể lớn lên khỏe mạnh, vẹn toàn. Hổ và Gấu ở đây được thần cho ăn hai mươi mốt thứ này và tránh ánh mặt trời trong một trăm ngày, thì có thể hóa thành người. Có thể thấy sự tương đồng giữa chi tiết này và quan niệm dân gian trên. Khi bắt đầu ăn tỏi và ngải cứu, Gấu và Hổ 12 Trong huyền thoại Koguryo, Haemosu – con Trời – xuống núi Woongshim cai quản trần gian, gặp Yuwha –con gái thần Sông Biển ở hồ Woongshim, (Woongshim nghĩa là trái tim gấu); trong huyền thoại Kaya, hoàng hậu Hwangok mơ thấy gấu mà có mang HỘI NGHỊ KHOA HỌC SINH VIÊN KHOA HÀN LẦN THỨ 5 Tháng 3 - 2011 112 sẽ bắt đầu chuyển hóa thành người, có thể coi lúc này, chúng là hai đứa trẻ sơ sinh. Yêu cầu của thần là một trăm ngày, nhưng chỉ sau hai mươi mốt ngày thì Gấu đã có được hình hài con người hoàn chỉnh, có đủ quyền để bước ra bên ngoài. Còn hổ, do không chịu được nên đã bỏ đi do không chịu được yêu cầu khắc nghiệt. Gấu hóa thành người phụ nữ xinh đẹp, thành mẹ của vị vua thần thoại đầu tiên trong lịch sử. Đó là một sự biến hóa trọng đại, to lớn. Sự biến hóa ấy dẫn tới hai ý nghĩa. Thứ nhất, về phương diện tinh thần, hiện tượng “gấu – người”nhằm khẳng định niềm tin của tín ngưỡng vật linh. Gấu chấp nhận sự hạn chế về thức ăn nhằm hạ chế đi bản năng ăn uống tự nhiên. Tiếp đó, nó bắt buộc phải ở trong hang tối. Phải chờ đợi cho tới đúng thời điểm. Đó có thể được coi là một quá chình chết đi, sống lại. Sống lại với ý thức đã bị loại bỏ thú tính. Là sự tiến hóa để mang hình dạng con người. Điều này nhằm khẳng định một lần nữa: Con người vốn xuất thân từ tự nhiên, có mối quan hệ ràng buộc sâu sắc với tự nhiên. Trong câu truyện thần thoại này, bắt đầu từ thời của Tangun là con trai của gấu, những đời sau cũng sẽ mang trong mình mối quan hệ huyết thống với loài gấu, dẫn tới mối quan hệ “an em họ hàng”với các sinh vật khác. Thứ hai, tính đến chi tiết này thì trong câu truyện thần thoại đã nhắc tới ba nhân vật trực tiếp tham gia vào câu truyện: HwanWoong, Gấu và Hổ. Đây là ba nhân vật, đồng thời là đại diện của ba thế lực, ba bộ tộc có thể đã tồn tại trên thực tế: bộ tộc thờ thần Mặt trời HwanWoong, tộc thờ gấu và tộc thờ hổ. Về phương diện lịch sử, hiện tượng này có thể hiểu là xác nhập giữa các bộ tộc, trong quá trình hình thành lên các quốc gia cổ đại. Việc Hwanwoong xuống trần, xây dựng nên thành Shinsi có thể là để chỉ sự thành lập của Baidal vào khoảng năm 3898BC. Woongnyeo có thể là người của bộ tộc Gấu, cùng với bộ tộc Hổ là hai bộ tộc bản địa cùng chung sống trên một phạm vi địa lí.. Nếu vậy, yêu cầu ăn tỏi và ngải cứu, tránh ánh nắng mặt trời trong 100 ngày chính là yêu cầu được đưa ra bởi người đứng đầu đối với bộ tộc bản địa, đây là nghi lễ khai tâm của tôn giáo bộ tộc: yêu cầu một thời kỳ tách biệt, sử dụng những thực vật thiêng có năng lực xua đuổi tà ma, ám khí để thanh tẩy. Như vậy, có thể nói là tộc gấu đã trải qua quá trình thống nhất về mặt văn hóa với tộc thờ Mặt trời. Còn bộ tộc Hổ không thuận theo yêu cầu nên bị cho là tiêu cực, bị loại bỏ. Tộc hổ buộc phải “rời hang”, đi tìm nơi ở mới nhằm bảo toàn tín ngưỡng của mình. Tuy nhiên, để có thể thống nhất hai tộc thì một cuộc hôn nhân “chính trị”được thực hiện. Tangun là đứa con trai được sinh ra. Ngài được coi là cháu của thần và là con trai của gấu. Hiện thân của Tangun là sự cô đọng của việc thay đổi bản thân để trở thành người của cả thần linh và động vật. Ngài mang trong mình huyết thống của cả hai bộ tộc, và đó sẽ là dấu khắc đảm bảo để